Có phải mỗi người là một bồ tát?
Thưa Thầy kính yêu,
Sáng nay khi Thầy nói với chúng tôi “Các bồ tát
yêu mến của tôi ơi,” có cảm giác là vào khoảnh khắc đó dường như điều đó thực tế
đúng. Nhưng về sau, ngay cả khả năng mà chúng tôi một ngày nào đó sẽ trở thành
bồ tát dường như giống giấc mơ...
Sheela, điều
đó là chân lí - đó là lí do tại sao khi được thốt ra với sự tin cậy, với tình
yêu, nó lập tức dội điều gì đó sâu vào trái tim bạn, nó rung chuông. Nhưng đấy
là bởi sự tin cậy của tôi mà nó rung chuông. Tôi nói lại: các bạn là bồ tát -
chư phật trong bản chất, trong hạt mầm, trong tiềm năng.
Khi tôi nói
điều đó, tôi ngụ ý điều đó. Khi tôi nói điều đó, tôi nói điều đó bởi vì nó là
như vậy. Và trong khoảnh khắc đó bạn hoà điệu với tôi đến mức điều đó dường như
tuyệt đối đúng; chẳng cần bằng chứng gì, chẳng cần biện minh gì.
Tôi không cần
tranh cãi về những chân lí tôi thốt ra. Thực ra, không chân lí nào đã bao giờ cần
bất kì biện luận nào; nó là đơn giản, nhưng nó lập tức rung chuông. Điều duy nhất
được cần là ở chỗ nó phải tới từ trái tim, thế thì nó đạt tới trái tim bạn.
Tôi không nói
từ đầu tôi. Tôi rót bản thể tôi vào bản thể bạn. Đấy là gặp gỡ của các năng lượng.
Đấy là gặp gỡ của các linh hồn. Do đó, khi bạn ở cùng tôi, điều đó dường như
tuyệt đối đúng - bạn không thể hoài nghi nó được, đấy là điều không thể được.
Nhưng khi bạn một mình và tôi không có đó, nghi ngờ nảy sinh. Tâm trí cũ của bạn
trở lại, với báo thù, và nói, “Sheela, mình mà là bồ tát sao? Và tình yêu của
mình với Veetrag thì sao? - và mình, một bồ tát sao? Và ghen tị của mình thì
sao, và giận dữ của mình thì sao, tất cả những cái mình đang là thì sao? Mình
mà là bồ tát sao? Ông ta phải đã đùa rồi; ông ta chơi xỏ mình!” Nghi ngờ lớn nảy
sinh bởi vì chúng bao giờ cũng có đó trong tâm trí bạn.
Có thể là bạn
đến với tôi, chúng ta đi cùng nhau, chúng ta bước bên nhau trong một thời gian.
Tôi có đèn trong tay, nhưng bởi vì ánh sáng của tôi, con đường của bạn cũng được
chiếu sáng. Thế rồi một khoảnh khắc tới khi chúng ta tách ra - chúng ta phải
tách ra; ngã ba đường đã tới, con đường của chúng ta tách ra. Tôi đi theo một
hướng, bạn đi theo hướng khác. Bỗng nhiên bạn bị trong bóng tối và bạn phân vân
ghê lắm “Cái gì xảy ra cho chiếc đèn?”
Chiếc đèn đó
không phải là của bạn. Tất nhiên, con đường của bạn được chiếu sáng, nhưng ánh
sáng không phải là của bạn. Cho nên khi bạn ở cùng tôi, có ánh sáng bao quanh bạn.
Trong ánh sáng đó, mọi thứ là rất rõ ràng. Khi bạn không ở cùng tôi đột nhiên
có bóng tối, và trong bóng tối đó bạn sẽ nghi ngờ mọi điều mà bạn đã tin cậy,
và trong bóng tối đó bạn sẽ nghi ngờ ngay cả khả năng của ánh sáng. Bạn sẽ nghi
ngờ ngay cả thực tại của ánh sáng mà bạn vừa mới sống vài khoảnh khắc trước đó.
Tâm trí bạn sẽ nói, “Mình phải đã mơ rồi. Mình chắc đã bị ảo giác. Ánh sáng
nào? Ánh sáng đâu? Nếu nó có đó nó đã đi đâu mất rồi?” $ketdoan
$modoan
Và điều này cứ
xảy ra đi xảy ra lại. Điều này có ý nghĩa sâu sắc cần phải được hiểu. Khi bạn ở
cùng tôi, tại đây, lắng nghe tôi, ngồi cạnh tôi, tình huống có thể vẫn còn như
vậy khi bạn không hiện hữu về mặt vật lí với tôi. Bạn sẽ phải đi sâu thêm một
chút vào tình yêu của bạn, để cho ngay cả về mặt vật lí bạn có thể xa xôi, về mặt
tâm linh bạn không xa.
Thế thì chân
lí sẽ tiếp tục. Thế thì nghi ngờ sẽ không dám tới.
Ngay bây giờ
nghi ngờ tới bởi vì bạn có tình yêu nào đó với tôi nhưng nó vẫn còn chưa toàn bộ.
Có những khoảng trống bên trong bản thể bạn, bạn đã chưa cho phép tôi thâm nhập
tới. Và điều này không phải chỉ như vậy đối
với Sheela, nó là như vậy với nhiều người trong các bạn. Các bạn đang giữ
kín một vài góc, tách biệt, riêng tư, riêng của bạn. Bạn vẫn còn chưa cởi mở
trái tim bạn một cách toàn bộ, bạn vẫn còn chưa trần trụi hoàn toàn. Và nếu bạn
đang che giấu điều gì đó, thế thì bất kì cái gì bạn che giấu sẽ vẫn còn là khoảng
cách giữa tôi và bạn.
Cho nên khi bạn
ở đây, dưới tác động của tôi, khi bạn ở đây về mặt vật lí với tôi, thì sự hiện
diện của tôi có thể gạt tâm trí bạn sang bên. Nhưng khi bạn không hiện diện về
vật lí với tôi, tâm trí bạn sẽ quay lại - bạn đã không gạt nó sang bên! Học bài
học: khi bạn đi xa khỏi tôi, khi bạn không thể nào thấy tôi, cố vẫn ở cùng tôi
đi. Hấp thu tinh thần của sự gần gũi này, thân mật này - thế thì ngay cả cái chết
cũng không thể nào tách biệt được chúng ta. Thế thì không có vấn đề không gian
và thời gian. Thế thì bạn ở cùng tôi mãi mãi. Và tin cậy sẽ bền vững, và tin cậy
sẽ tiếp tục; nó sẽ trở thành sự tố thường hằng trong bạn. Điều duy nhất sẽ là
thường hằng sẽ là tin cậy của bạn. Mọi thứ khác sẽ thay đổi, nhưng tin cậy thì
không.
Bạn sẽ tìm thấy
trung tâm của bản thể bạn. Và việc tìm ra đó là về tới nhà.

Post a Comment