Jesus ngụ ý gì khi nói chìa má bên kia ra?
Thưa Thầy kính yêu,
Có quá nhiều điều vô nghĩa về giáo huấn
của Thầy và các hoạt động của đạo tràng của Thầy trên báo chí gần đây. Điều này
bằng cách nào đó làm tôi bực tức bởi vì điều đó dường như từ những sự kiện thực
tại. Thư đáp lại điều mâu thuẫn này không được công bố. Bây giờ, tôi biết điều
này phải không tạo ra khác biệt bất kì điều gì đối với Thầy. Vậy thế thì điều
này có phải là điều Jesus ngụ ý khi ông ấy nói chìa má kia ra không?
Zareen, vấn đề
là như nó phải thế. Người như tôi không thể nào vẫn còn không bị chống đối. Người
như tôi nhất định phân chia mọi người thành hai loại: những người cùng tôi và
những người không cùng tôi.
Mới hôm nọ, một
người bạn cũ đã viết bức thư cho tôi gợi ý.... Ngay bây giờ chỉ có hai loại người:
những người là người thành tâm, người hoàn toàn trong tình yêu với tôi, và những
người là kẻ thù, đầy hận thù với tôi. Người đó muốn tạo ra loại người thứ ba,
người không là người thành tâm mà cũng không là kẻ thù, mà là những nhà tư tưởng
không thiên vị.
Ý tưởng của người
đó có vẻ logic, nhưng điều đó là không thể có được. Nó chưa bao giờ xảy ra, và
nó sẽ không xảy ra. Nó không thể xảy ra được. Thực ra, bản thân người đó thấy
khó trở thành sannyasin. Người đó đã là người bạn cũ và người đó cảm thấy có
chút ít khó khăn để buông xuôi bây giờ như đệ tử. Người đó không thể là người
thành tâm được và người đó cũng không thể là kẻ thù được. Người đó biết tôi,
người đó yêu tôi; người đó đã từng là người bạn từ lâu rồi. Cho nên đấy thực sự
là vấn đề của người đó.
Người đó không
thể buông xuôi được bởi vì bản ngã của người đó rằng người đó đã là bạn của
tôi, là đồng nghiệp. Người đó không thể nào chống lại tôi bởi vì anh ấy cảm thấy
ủng hộ tôi. Bây giờ anh ấy mắc kẹt, cho nên anh ấy muốn tìm ra cách thoát; anh ấy
muốn tạo ra lực lượng thứ ba - những người không ủng hộ, không chống đối nhưng
không thiên vị. Những người đó sẽ là bất lực. Và tôi không quan tâm tới những
người không thiên vị. Tôi không quan tâm tới lực lượng thứ ba chút nào, bởi một
lí do chắc chắn: bởi vì họ sẽ là những người hoàn toàn lạnh lẽo. Tôi quan tâm
nhiều hơn tới những người rất hận thù tôi - họ ít nhất là người nóng, và người
nóng là người tốt. Họ có thể được biến đổi; họ không phải lạnh như băng.
Những người
nóng nảy trong ghét tôi sớm hay muộn sẽ trở thành người thành tâm - bởi vì bạn
không thể sống trong ghét lâu được. Nó làm tổn thương bạn. Bằng ghét tôi bạn
không thể yêu tôi được. Zareen, bạn đúng đấy, điều đó chẳng thành vấn đề gì với
tôi cả. Nếu toàn bộ thế giới ghét tôi đi chăng nữa, chẳng thành vấn đề gì, nó
đâu có khác biệt. Tôi vẫn còn trong phúc lạc tuyệt đối của tôi.
Phúc lạc của
tôi không thể bị ảnh hưởng bởi sự căm giận, chống đối của mọi người. Nhưng nghĩ
về những người đang sống trong hận thù mà xem - họ đang tự tra tấn họ, họ đang
làm tổn thương họ, họ đang làm cho họ bị thương. Họ có thể cứ làm điều đó được
bao lâu? Sớm hay muộn vết thương của họ sẽ cần được chữa. Và sớm hay muộn,
chính bản thân sự chống đối rất nóng của họ sẽ biến thành tình yêu đam mê.
Tôi nhớ tới,
Zareen này, một câu chuyện hay:
Một nhà huyền
môn Sufi đã viết một cuốn sách về Koran. Cuốn sách này bị tất cả những người có
thẩm quyền, mọi tôn giáo chính thức chống lại. Họ cấm nó, họ làm cho việc đọc
nó thành tội lỗi. Đấy là báng bổ, họ nghĩ, nguy hiểm, bởi vì ông ta đã diễn giải
Koran theo cách mà không ai đã từng diễn giải nó như thế cả. Ông ta đi ngược lại
truyền thống.
Ông ấy gọi đại
đệ tử của mình tới, trao cho cuốn sách, và bảo người này tới gặp vị tu sĩ chính
và tặng cuốn sách đó cho ông ấy - rồi theo dõi mọi sự việc. “Bất kì điều gì xảy
ra, ông phải báo cáo lại nó cho đúng đắn. Cho nên phải rất tỉnh táo; bất kì điều
gì xảy ra... khi ông đưa cuốn sách ra như một món quà, ông ấy phản ứng ra sao, ông
ấy làm gì, ông ấy nói gì, nhớ cho chính xác bởi vì ông phải tường trình toàn bộ
khung cảnh. Và để ta bảo ông,” thầy bảo anh ta, “rằng đây là một loại kiểm tra
ông đấy. Vấn đề không chỉ là đưa ra cuốn sách cho viên tu sĩ chính rồi quay về;
toàn bộ vấn đề là báo cáo lại mọi thứ như nó xảy ra.”
Người này đi, rất
tỉnh táo, rất thận trọng. Khi vào trong nhà của viên tu sĩ chính, anh ta làm
cho bản thân mình rất tỉnh táo, lay động cả người, bởi vì mọi thứ đều phải được
quan sát rất chăm chú. Thế rồi anh ta đi vào.
Ngay khi anh ta
đưa tặng cuốn sách cho viên tu sĩ chính và nói ra tên của thầy mình, tu sĩ này
ném cuốn sách ra khỏi nhà, ra đường, và nói, “Sao anh không bảo ta trước rằng
sách này là của con người nguy hiểm đó? Ta sẽ thậm chí không thèm đụng đến nó nữa.
Ta sẽ phải rửa tay bây giờ. Chạm vào cuốn sách của hắn ta là tội lỗi!” $ketdoan
$modoan
Vợ của tu sĩ
này đang ngồi cạnh ông ấy. Bà ta nói, “Ông nghiêm khắc một cách không cần thiết
với con người đáng thương này. Ông ta có làm gì hại ông đâu. Cho dù ông có muốn
vứt cuốn sách đó đi, ông có thể vứt nó về sau. Mà tôi không thấy có vấn đề gì
trong việc vứt nó đi bởi vì ông có một thư viện lớn - hàng nghìn sách có đó; cuốn
sách này cũng có thể giữ trong thư viện. Nếu ông không muốn đọc nó, không cần đọc
nó. Nhưng ít nhất ông có thể làm một điều: ông có thể vứt nó về sau, rửa tay, tắm
táp, hay làm bất kì điều gì ông muốn làm - nhưng tại sao ông làm tổn thương con
người đáng thương này?”
Người này quay
về, kể lại cho thầy mình toàn bộ câu chuyện như nó đã xảy ra, theo từng chi tiết.
Thầy hỏi, “Vậy thế phản ứng của ông là gì?”
Người này nói,
“Phản ứng của tôi là ở chỗ bà vợ của ông tu sĩ chính là một đàn bà rất tôn
giáo. Tôi cảm thấy rất kính trọng bà ấy. Và ông tu sĩ chính đơn giản là xấu -
tôi muốn cắt cổ ông ấy!”
Thầy nói, “Bây
giờ nghe đây: ta quan tâm tới ông tu sĩ chính nhiều hơn - ông ta có thể được
chuyển đổi bởi vì ông ta nóng nẩy. Nếu ông ấy có thể tràn đầy ghét, ông ấy cũng
có thể tràn đầy yêu, bởi vì đấy là cùng năng lượng trở thành ghét hay yêu. Yêu
là ghét đứng lộn ngược - yêu làm trồng cây chuối, làm shirshasana, là ghét.
Nhưng rất dễ làm cho người này đứng lại trên đôi chân. Còn liên quan tới bà vợ,
bà ấy lạnh lùng, lạnh như băng. Ta không có hi vọng nào về bà ấy; bà ấy không
thể chuyển đổi được.”
Tôi hoàn toàn đồng
ý với thầy Sufi này. Những người chống lại tôi, Zareen, tại sao họ chống tôi?
Trái tim họ bị khuấy động. Cái gì đó đã bắt đầu xảy ra cho họ, và họ không muốn
nó xảy ra. Điều đó là mạo hiểm. Tôi đã bắt đầu ảnh hưởng tới cuộc sống của họ
và họ không muốn đi với tôi.
Toàn bộ đầu tư
của họ là vào việc chống lại điều đó. Họ muốn tránh tôi, và họ thấy rằng họ
không thể tránh được tôi - họ đang trở nên nổi nóng. Do đó có căm giận; do đó họ
bịa ra đủ loại nói dối. Nhưng tôi có hi vọng lớn về những người này - thực ra,
tôi yêu những người này. Sớm hay muộn họ sẽ đi tới tôi.
Vấn đề thực sự
là với những người dửng dưng, lạnh như băng, không ủng hộ không chống đối. Tôi
muốn chia toàn bộ nhân loại ra thành hai phe: bạn và thù. Và tôi càng có nhiều
bạn nhất định càng có nhiều thù. Có cân bằng nào đó trong nó; trong cuộc sống mọi
thứ đều cân bằng. Nếu bạn có nhiều bạn thế, bạn nhất định có nhiều kẻ thù; bằng
không cân bằng sẽ bị mất. Nếu bạn có nhiều bạn hơn, bạn sẽ có nhiều kẻ thù hơn;
cân bằng phải được giữ. Cuộc sống liên tục cân bằng bản thân nó.
Tôi quan sát
toàn bộ khung cảnh và tận hưởng nó.
Zareen, bạn
không cần phải lo lắng về điều đó. Nhưng tôi có thể hiểu mối quan tâm của bạn.
Bạn nói, “Có
quá nhiều điều vô nghĩa về giáo huấn của Thầy và các hoạt động của đạo tràng của
Thầy trên báo chí mới đây...”
Sẽ ngày càng có
nhiều hơn nữa mỗi ngày, bởi vì ngày càng nhiều người đang đến với tôi. Hàng triệu
người đang trên đường rồi. Và càng nhiều người trở nên quan tâm tới tôi và công
trình đang diễn ra ở đây, ngày càng nhiều người trở nên tham dự vào nó, sẽ ngày
càng nhiều người chống lại nó - một loại cân bằng. Đấy là cách thức mọi việc xảy
ra trên thế giới này; đấy là hiện tượng tự nhiên. $ketdoan $modoan
Và mọi loại vô
nghĩa nhất định sẽ được kháo nhau, bởi vì những người chống đối chưa bao giờ ở
đây. Nếu như họ ở đây họ đã không chống đối, cho nên họ sống trong đồn đại. Và
những điều tiêu cực có cách thức của riêng chúng: chúng lan truyền dễ dàng hơn,
nhanh hơn, chóng hơn, bởi vì toàn thể nhân loại sống trong tiêu cực.
Chẳng hạn, mới
hôm nọ tôi nhận được một bức thư từ Canada nói rằng chính phủ Canada đang trở
nên quan ngại, rất quan ngại nhiều, về các sannyasin của tôi và những người tới
tôi từ Canada. Và họ đang điều tra nghiêm chỉnh vào toàn bộ hiện tượng này, bởi
vì họ sợ rằng công xã của tôi có thể biến thành một Jonestown khác. Bây giờ,
tôi cảm thấy hạnh phúc, bởi vì khi chính phủ trở nên quan ngại điều đó nghĩa là
điều gì đó đang xảy ra. Khi một quốc gia xa xôi trở nên quan ngại nhiều đến mức
họ nghĩ tới việc gửi một tổ tới điều tra toàn thể hiện tượng này, điều đó nghĩa
là mọi sự đang trên đường, nghĩa là tôi đang trở thành loại gây rối nào đó cho
họ. Tôi phải bật lên trong giấc mơ của họ.
Và trên nền tảng
nào họ trở nên sợ nhiều thế? Bởi vì một sannyasin người Mĩ tự tử, một sannyasin
Mĩ khác phát điên. Hai trường hợp này là đủ... Bây giờ, tất cả người Mĩ đều
điên cả! Và bạn đã thấy người Mĩ chưa bao giờ đắn đo khả năng tự tử không? Các
nhà tâm lí nói rằng từng người Mĩ, ít nhất bốn lần trong đời mình, nghĩ tới tự
tử. Tỉ lệ tự tử lớn nhất là ở Mĩ.
Trong số một
trăm nghìn sannyasin, một sannyasin tự tử - thế là đủ! Và đó là một sannyasin
Mĩ nữa. Bạn còn trông đợi điều gì khác hơn nữa từ một sannyasin Mĩ? Người Mĩ
khác phát điên... điều đó tuyệt đối bình thường! Nhưng cái tiêu cực bắt giữ sự
chú ý của chúng ta ngay lập tức. Bao nhiêu người Mĩ đã phát điên, chẳng ai bận
tâm. Và bao nhiêu người Mĩ đã được ngăn cản không cho tự tử, chẳng ai đếm. Họ sẽ
không bao giờ được đếm.
Và các nhà báo,
giới báo chí, và các phương tiện truyền thông khác, họ cũng chỉ quan tâm tới những
điều tiêu cực. Chừng nào bạn chưa làm điều gì đó sai sót, bạn chưa là một tin tức.
George Bernard Shaw nói: Nếu chó cắn người, đấy không phải là tin tức. Nhưng nếu
người cắn chó, đấy là tin tức.
Điều gì đó đáng
là tin tức chỉ nếu nó lạ lùng, nếu nó dễ gây chú ý.
Bạn có thể cứ
làm cả nghìn lẻ một thứ mà chẳng ai thèm để ý đến. Chỉ làm một điều sai trái và
cả thế giới bỗng nhiên trở nên quan tâm tới bạn.
Và thế rồi mọi
người rất hay bịa chuyện. Khi bạn kể lại lời đồn đại cho một người bạn thêm điều
gì đó vào nó. Mọi người đều sáng tạo! Và khi người đó chia sẻ lời đồn đại đó
cho ai đó khác, bạn có tin là anh ta sẽ chia sẻ đích xác như bạn đã kể cho anh
ta không? Anh ta sẽ cho thêm dấm ớt, thêm mầu sắc mới, sâu sắc thêm chút ít,
chiều hướng rộng thêm chút ít. Anh ta sẽ làm cho điều đó thêm hấp dẫn, anh ta sẽ
cường điệu nó. Và điều đó cứ tiếp diễn từ mồm nọ sang mồm kia.
Lời đồn đại có
cách lan toả, và mọi người đóng góp cho chúng. Chúng chẳng có gì liên quan tới
sự kiện cả. Nhưng đây là cách thức nó bao giờ cũng xảy ra. Và thế rồi nó tiếp tục...
Tôi sẽ qua đi và lời đồn đại sẽ cứ tiếp tục, và chúng sẽ cứ tăng lên mãi. Chúng
trở thành các lực độc lập; chúng cứ lớn lên mãi.
Tôi đã từng
nghe:
Thượng đế có
chuyện buồn. Thánh Peter gợi ý nên làm chuyến đi thăm trái đất để kiếm một cô
gái Hi lạp xinh xắn, có thể trong bộ áo thiên nga cổ. Thượng đế nói, “Không. Chừng
nào ta còn bị mắc kẹt với những cô gái Hi lạp đó thì còn được. Nhưng có thời ta
đã sai lầm đi gõ cửa nhà một cô Do Thái, hai nghìn năm trước đây, và ta sẽ bị
nguyền rủa nếu họ vẫn không nói về điều đó!”
Lời đồn cứ tiếp
diễn mãi... Và điều họ đang làm với tôi không gì bất thường cả; đó là điều được
trông đợi. Họ bao giờ cũng làm những điều như vậy với Jesus, với Socrates, với
Mansoor, với Phật, với Kabir. Nếu họ không làm những điều này với tôi, điều đó
sẽ là điều ngạc nhiên. Thực ra, tôi sẽ không cảm thấy thoải mái nếu họ không
làm những điều như vậy với tôi. Tôi muốn được tính đến cùng với chư phật - và
điều đó là cách duy nhất!
Jesus quyết định
quay lại trái đất. Ông ấy đã thấy rằng ở Mĩ đã có sự phục sinh của người mến mộ
Jesus và người rửa tội được sinh lại, cho nên ông ấy nghĩ thời điểm thích hợp
đã tới. Ông ấy đem Peter đi theo mình.
Khi ông ấy tới
trái đất, ông ấy phát ra thông báo rằng ông ấy là Jesus, con của Thượng đế. Chẳng
ai tin ông ấy cả; họ nghĩ ông ấy thuộc loại gàn dở. Cho nên Jesus hỏi Peter,
“Làm sao làm cho họ tin vào ta được, làm sao thuyết phục họ rằng ta là vị cứu tinh
đúng đắn đây?”
Peter nói, “Xin
nhớ lại thủ đoạn ngài đã làm ở Galilee, khi ngài bước đi trên nước. Tôi đánh cuộc
rằng điều đó sẽ có tác dụng.”
Thế là họ đưa
ra thông cáo báo chí rằng ngày mai Jesus sẽ bước trên nước. Vào ngày hôm sau,
truyền hình và báo chí đều tụ tập bên hồ để xem Jesus đi trên nước. Jesus và
Peter tới và chèo thuyền ra giữa hồ, thế rồi Jesus bước ra ngoài thuyền và lập
tức chìm nghỉm. Khi ông ấy quay lại, Peter vẫn bị choáng, hỏi, “Có chuyện gì vậy?
Sao ngài chìm?”
“Im đi, cậu khờ!”
Jesus nói, “Lần trước ta làm việc này ta đã không có những lỗ đáng nguyền rủa
này ở chân!”
Mọi điều bây giờ
khó khăn hơn chúng đã có ở thời của Jesus và Phật! Nhưng tôi vẫn thích thú, tôi
đang có thời gian tốt lành. Zareen, đừng lo nghĩ chút nào. Gợi ý của tôi là: bạn
nên tận hưởng nó.
Bạn nói, “Điều
này bằng cách nào đó làm tôi bực tức bởi vì điều đó dường như từ những sự kiện
thực tế.”
Đừng cảm thấy bực
tức, đừng cảm thấy giận dữ - điều đó sẽ chẳng ích gì. Mọi người của tôi đều phải
học cười to vào mọi điều ngu ngốc này mà nhất định càng ngày càng mãnh liệt
hơn. Khi công trình của tôi sâu sắc thêm, ngày càng nhiều lời đồn đại vô nghĩa
sẽ lan truyền khắp nơi - những cái chẳng có liên quan gì tới các sự kiện. Hay
thậm chí nếu chúng có điều gì đó có liên quan tới các sự kiện, họ sẽ bóp méo
chúng.
Mọi người cứ
phát minh ra nhiều loại câu chuyện. Nếu bạn trở nên bực tức, theo cách nào đó bạn
giúp họ đấy. Đó là điều họ muốn. Đó là điều họ muốn! - rằng nếu mọi người của
tôi trở nên bực tức, giận dữ, thế thì họ có thể nghiền nát, tiêu diệt bạn. Và
chắc chắn là họ có thể nghiền nát và họ có thể tiêu diệt bạn. Người của tôi rất
ít, vài người được chọn lựa.
Đừng cảm thấy bực
tức; bằng không bạn sẽ đang chơi trong tay họ. Khi những điều như vậy đập vào
chú ý của bạn, cười cho thoải mái vào. Học cười đi - đáp ứng bằng tiếng cười!
Tiếng cười phải là bảo vệ của bạn. Và tiếng cười của bạn sẽ làm cho họ có vẻ
ngu xuẩn. Khi ai đó nói điều gì đó chống lại tôi, cứ cười to vào. Phát vào lưng
anh ta, ôm choàng lấy anh ta! Cho anh ta một cái hôn phấn chấn!
Đó là điều
Jesus ngụ ý, thực sự: yêu kẻ thù của bạn. Nhưng tôi biết, dễ yêu kẻ thù của bạn
- yêu hàng xóm của bạn khó hơn. Cho nên tôi nói lại, cũng hệt như Jesus nói:
Yêu hàng xóm của bạn. Họ cũng là mọi người cả thôi! Ôm choàng lấy hàng xóm của
bạn; đừng chỉ cứ yêu họ về măt tâm linh - diễn đạt điều đó đi. Khi ai đó đang
nói những điều vô nghĩa nào đó về tôi, diễn đạt tình yêu của bạn đi. Để cho anh
ta bị khó xử - để anh ta cảm thấy hoặc là anh ta điên hoặc là bạn điên. Anh ta
sẽ chẳng bao giờ có thể hình dung ra được điều đó, điều đã xảy ra - tại sao bạn
ôm choàng anh ta. Anh ta đã không nói những điều tốt đẹp về thầy bạn... tại sao
bạn ôm choàng anh ta? Điều đó có thể cho anh ta khao khát đi tới và gặp thầy nữa.
Khi đệ tử làm một việc như vậy, đáng nhận lấy rắc rối để đi và gặp điều đang xảy
ra ở đó.
Zareen, không cần
phải giận dữ.
Và bạn nói,
“Thư đáp ứng lại điều mâu thuẫn này không được công bố.”
Chúng sẽ không
được công bố đâu, bởi vì báo chí, truyền hình, đài phát thanh, chúng tất cả đều
trong tay của những quyền lợi được đầu tư. Họ sẽ công bố mọi thứ chống lại tôi,
bởi vì tờ báo nào đó thuộc sở hữu của người chủ Hindu, tờ báo nào đó thuộc sở hữu
người Jaina, tờ báo nào đó thuộc vào sở hữu của người Mô ha mét giáo, tờ báo
nào đó thuộc sở hữu của người Ki tô giáo - và mọi báo đều thuộc sở hữu của các
loại chính khách khác nhau. Thư của bạn sẽ không được công bố. Những điều này
phải được tính tới là đương nhiên.
Bạn nói, “Bây
giờ, tôi biết điều này phải không khác biệt với bất kì điều gì với Thầy. Vậy thế
thì đấy có phải là điều Jesus ngụ ý khi ông ấy nói chìa má kia ra không?”
Có đấy, đấy
đích xác là điều Jesus ngụ ý. Đấy là cách tốt nhất để biến đổi mọi người, để
chuyển đổi mọi người. Cách tốt nhất có thể được để chuyển đổi mọi người theo
con đường riêng của bạn là chìa má kia ra. Yêu họ. Cười vào những phát biểu vô
nghĩa của họ. Tận hưởng lời đồn đại của họ. Làm trò đùa từ chúng, và làm cho họ
khó xử.
Nếu bạn có thể
làm chừng ấy, bạn đang làm công trình của tôi rồi, Zareen.

Post a Comment