Sở thích riêng của thầy là gì?
Thưa thầy kính yêu,
Sở thích riêng của thầy là gì?
Anando, tôi
không có sở thích riêng nào. Tôi không cần sở thích riêng nào. Sở thích riêng
là cần thiết để giữ cho bạn bận bịu. Khi bạn mệt mỏi về những bận bịu thường của
bạn - và một cách tự nhiên người ta mệt mỏi về việc kiếm bánh mì và bơ - khi bạn
mệt mỏi về mối bận bịu thường ngày của bạn chỉ có hai phương án. Hoặc là được
nhàn rỗi... điều tạo ra nỗi sợ lớn trong bạn, bởi vì nhàn rỗi có nghĩa là ở với
bản thân mình, hoàn toàn một mình với bản thân mình. Nó là đối diện với chiều
sâu vực thẳm của riêng người ta - điều đó gây kinh hoàng, điều đó gây hoảng sợ.
Nó có nghĩa là đối diện với cuộc sống của người ta và cái chết của người ta, nó
có nghĩa là đối diện với nội tâm riêng của người ta - cái vô hạn, bao la đến mức
bạn không thể nào hiểu được nó. Và chính cái bao la này gây kinh hoàng. Run rẩy
lớn nảy sinh trong bạn.
Một phương án
là: thiền khi bạn nhàn rỗi với công việc thường của bạn. Phương án khác là: lại
kiếm bận bịu trong hoạt động ngu xuẩn nào đó, và gọi nó là sở thích riêng.
Vài người sưu
tầm tem bưu điện - bây giờ, xem cái ngu xuẩn của nó - và họ gọi đó là sở thích
riêng. Mọi sở thích riêng đều giống điều đó. Đây là cách thức và phương tiện để
giữ cho bạn thoát khỏi bản thân mình.
Tôi hoàn toàn
phúc lạc với bản thân mình. Ở một mình, hiện hữu, không làm gì, là một kinh
nghiệm sâu lắng đến mức là nếu một khi bạn đã nếm trải nó, bạn sẽ vứt bỏ tất cả
những hoạt động ngu xuẩn này mà vẫn được gọi là sở thích riêng. Sở thích riêng
là bận bịu giả. Khi bận bịu thực không có đó, bạn lâm vào bận bịu giả. Bây giờ,
thấy cái xuẩn ngốc của nó đi. Sáu ngày trong tuần bạn chờ đợi tới chủ nhật - để
cho bạn có thể thảnh thơi, để cho bạn có thể nghỉ ngơi, để cho bạn có thể ở với
bản thân mình. Bạn mệt mỏi về thế giới; thế giới thành quá nhiều với bạn. Bạn mệt
mỏi về mọi người, bạn mệt mỏi với mọi thứ. Và bạn hi vọng chủ nhật sẽ sớm tới,
và khi chủ nhật tới bạn lại bận bịu nữa - bây giờ đấy là sở thích riêng của bạn.
Bạn không thể nào còn nhàn rỗi được; đó là vấn đề của bạn.
Và điều thường
xảy ra là người ta mệt mỏi sau chủ nhật còn hơn sau các ngày khác, bởi vì biết
bao nhiêu là sở thích riêng, nào là đi cắm trại, lái xe, và cả nghìn lẻ một thứ
mà bạn chờ đợi suốt trong sáu ngày. Và bạn nghĩ rằng bạn định nghỉ ngơi sao?
Bạn không thể
nghỉ được! Bạn không biết cách nghỉ. Bạn không thể thảnh thơi được - bạn không
biết cách thảnh thơi. Ngay cả nhân danh thảnh thơi bạn sẽ đi vào việc nào đó,
loại công việc nào đó; ngay cả nhân danh nghỉ ngơi bạn sẽ bắt đầu một loại việc
nào đó. Đơn giản bởi vì bạn không được trả tiền cho việc đó, nó có thành nghỉ
ngơi không? Bạn sẽ chơi bài hay chơi cờ. Bạn không được trả tiền cho việc đó,
điều đó đúng, nhưng điều đó cũng chẳng tạo ra khác biệt gì mấy; nó chỉ là công
việc không được trả tiền mà thôi.
Thay vì tìm
kiếm sở thích riêng, dùng cơ hội ấy đi. Bất kì khi nào bạn có khả năng có thời
gian trống, hoàn toàn nhàn rỗi, với bản thân mình, vẫn còn... vẫn còn trong nó,
đừng đi ra khỏi nó. Đừng bắt đầu sưu tầm tem.
Hai người Do
Thái đang ngồi trên ghế dài công viên. “Này, bác có làm gì khi về hưu không?” một
người hỏi.
“Tôi có sở
thích riêng: tôi nuôi chim bồ câu,” người kia đáp.
“Chim bồ câu
à? Thế bác để chúng ở đâu? Bác sống trong khu nhà tập thể cơ mà!”
“Tôi để chúng
trong nhà vệ sinh.”
“Trong nhà vệ
sinh à? Chúng không ỉa vãi ra giầy và quần áo bác sao?”
“Không,” người
này nói, “Tôi để chúng trong hộp.” “Trong hộp à? Chúng thở sao được?” $ketdoan
$modoan
“Thở à? Chúng
đâu có thở,” người này nói, “Chúng chết mà.”
“Chết à?” ông
bạn kêu lên, bị choáng. “Bác nuôi chim bồ câu chết sao?”
“Thứ chết tiệt,
đấy chỉ là sở thích riêng thôi!”

Post a Comment